BÀI MỚI

Bãi xe chỗ mình ở thu 4k qua đêm. Thái độ được. Vài lần mình đưa tờ 5k và chỉ nói "a gửi tiền" rồi vội đi luôn. Sáng nay mình moi mãi trong người được có 3k và cũng vội đi nên bảo "a thiếu 1k" rồi định phóng luôn, thấy cậu bảo vệ cứ đứng tần ngẫn mãi.

Tương tự chuyện đi taxi. Nếu cước hết 77k thì đa phần mọi người trả 80k, cước 26k thì trả 30k... và gần như mặc định không cần trả lại. Nhưng nếu cước xe là 53k và ko có tiền mệnh giá nhỏ thì sao? Có tờ 50k nhưng đa số khách sẽ phải đưa 100k để nhận trả lại 45k hoặc thậm chí 40k.
Vấn đề ở đây là gì?
Là cái phần tiền thừa lẻ ấy, có lúc vì ko có mệnh giá nhỏ, có lúc ngại, vội... nên tặc lưỡi kiểu thôi bỏ, cho (nhiều kẻ khệnh còn tỏ vẻ bố thí). Suy nghĩ này phổ biến hơn là tiền tip - tôi tip anh 1 cách vui vẻ khi anh phục vụ tôi. Ở Sài Gòn điều này là bình thường, như 1 thói quen, 1 nét văn hoá tiêu tiền.
Hà Nội thì không thế. Uống mấy cốc nước hết 95k nếu không lấy lại 5k thì ít ai trong đầu nghĩ rằng mình tip, mình hài lòng nên thưởng bạn nhân viên. Thế nên hôm trước mình gặp được trường hợp hiếm hoi khiến lòng cứ xốn xang. Mình ngồi trà đá ngay cạnh ABCXZY thấy có 2 anh nhìn rất cáo chồn ngồi vỉa hè trước cửa quán, uống 2 chai bia và 1 ly cà phê. Khi tính tiền nghe em nhân viên lễ phép báo 55k, mấy ảnh bảo sao rẻ thế, đưa em nhân viên 70k và nói thôi em cầm đi ko phải trả lại đâu. Em gái nhìn đã xinh nở một nụ cười cảm ơn vừa đủ khiến 2 anh càng thêm hài lòng.
Thế đấy, kiếm tiền khó, tiêu tiền còn khó hơn. Và Thái Độ tiêu tiền chả biết khó không nhưng chắc ở một phạm trù khác. Và ở Hà Nội thì hay ghét cái thái độ!
Mình viết thử bài theo dạng story telling, dẫn link cho Quán/Shop ABCXYZ (any name), chỉ cần điền tên zô là xong. Các bạn xem thử và góp ý xây dựng nhé.
Thanks & Cheers,

Tags: